Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Chiếc xe khốn nạn


Y im lặng. Y muốn nói một điều gì đó nhưng không nói được. Người cảnh sát rót cho y một chén nước. Y cầm. Và hoảng hốt ném chén. Trong chén, vụn trà hình một bà lão.


***


Vũ Tuấn Anh, người Mộc Châu – Sơn La, về Hà Nội từ năm 15 tuổi. Y được gia đình mua cho một ngôi nhà trong đê Thanh Lương và một chiếc TZM màu trắng.


Năm 17 tuổi, y quen Lê Hoàng, Ngô Tuấn, Cảnh Vinh, Hoàng Hoa, lập thành băng Ngũ Đại Đầu Lâu chuyên quậy phá, đua xe. Đến năm 19 tuổi, y và tay chân đã lừng danh nức tiếng. Giới trẻ Hà Nội nói chung và trường CVA nói riêng đều biết y cũng như cạ cứng của y.


Chiếc TZM trắng là niềm kiêu hãnh của y. Y thường tự phong mình là Quan Vũ, còn chiếc TZM là ngựa xích thố truy phong. Dân chơi Hà Nội phong y là "ông hoàng đường phố" với những cú bốc đầu băng qua đống lửa, bo vỉa tốc độ 60km/giờ thành góc 90 độ hay đi với tốc độ 100km/giờ qua giữa hai chiếc xe tải loại lớn cách nhau chưa đầy ... một mét. Y cưng chiếc TZM của mình còn hơn cả đối với Lê Hương - bồ của y.


Chiếc xe khốn nạn


20 tuổi, một lần, uống rượu trên tầng 18 khách sạn Hà Nội Deawoo về, trên đường cao tốc Thăng Long - Nội Bài, y gây ra tai nạn.


Một bà già chừng sáu, bảy mươi tuổi đang đi sang đường. Vũ nửa tỉnh nửa say, không làm chủ được tốc độ. Bà lão văng ra lề đường, chỗ đường phân giới. Y tỉnh. Giữ chặt tay lái. Đường lúc đó vắng. Y định dừng xe xem bà lão có sao không. Nhưng từ phía xa, một ánh đèn pha xe ô tô chiếu tới. Y hoảng hốt, rú ra lao vọt đi. Đồng hồ công tơ mét chỉ 140km/giờ.


Đêm ấy y không tài nào ngủ được.


Sáng. Vũ chạy ngay ra sạp báo gần nhà. Một tờ Hà Nội Mới. Ngấu nghiến đọc mục An Ninh trật tự. Y căng thẳng tột độ. Liên tục giật mình thon thót với những "đường cao tốc Thăng Long - Nội Bài". "TZM", "một bà lão". Nhưng tuyệt nhiên chẳng có mẩu tin nào dành cho y cả. Vũ thở phào một cái. Tuy nhiên, y còn phải mất 1 tuần nữa, để đọc báo.


Y từ chối cuộc diễn đêm với Lê Hoàng và Ngô Tuấn. Y cũng chẳng thiết tới quán Metal cùng Cảnh Vinh và Hoàng Hoa. bỏ mặc Lê Hương - bồ của y - giận dỗi khi y từ chối đèo tới phố Hàng Bồ ăn mực đêm. Y tắt đèn ngồi trong góc nhà và hút thuốc, điếu liên tiếp điếu.


Đến tầm 10 giờ khuya, y dắt chiếc TZM ra cửa. Bỗng y nhận ra, ở đầu mũi xe, một vệt máu loang dài. Y hoảng hốt. Dắt xe vào trong, dùng khăn ẩm kỳ kọ. Kinh dị thay, vệt máu không hết. Y lấy cồn. Cũng chẳng được. Dù rất xót xe, y cũng buộc lòng dùng dao lam để cạo. Nhưng y lanh xương sống khi sơn bong ra rồi, vệt máu vẫn còn. Y lồng lộn điên cuồng. Vệt máu loang dài tựa như một dáng người. Phải! Giống dáng của bà lão. Còng còng và run rẩy. Y ôm mặt khóc nấc lên. Y vò đầu bứt tay. Y chửi đổng. Phải! Đề can, chỉ có đề can mới có thể. Y chạy ra hàng đề can Thái Lan trên phố Cầu Gỗ. Mua 100.000 đồng đề can. Y mang về. ngấu nghiến dán. Đến 7 lớp chồng lên nhau.


Đêm ấy, y ngủ được một chút.


Y đèo Lê Hương. Chiếc TZM chạy với tốc độ 20km/giờ. Chầm chậm trên đường Thanh Niên, Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu, Nguyễn Thái Học... Y chẳng mở lời, mặc kệ Lê Hương lý lắc nói với y đủ thứ chuyện, kể với y những điều mà ngày thường y rất thích nghe. Nhưng giờ thì y mặc Hương chỉ những ô cửa của trường phân viện Báo Chí, y chẳng nói gì và rẽ trái định xuyên qua con đường mới sang Thanh Xuân.


Nhưng xe lại rẽ phải là đường cao tốc Thăng Long - Nội Bài. Y rú ga, quay đầu xe nhưng không sao quay nổi. Chiếc xe lao vọt đi. Y hoảng loạn. Đi qua Trường Đại Học Sư Phạm Ngoại Ngữ, tới đúng nơi hôm 13 y gây ra tai nạn thì chiếc xe chết máy. Y gầm lên:


- Tại sao?


Mặt Lê Hương ngơ ngác. Y bỗng há hốc mồm khi thấy cái xác bà lão vẫn nằm ở lề đường, chỗ đường phân luồng. Đường đêm vắng. Y gào lên:


- Giúp anh kéo cái của nợ kia vào bụi cây ven đường. Nhanh lên!


Lê Hương mặt biến sắc nhìn y. Y gào lên lần thứ 2:


- Nhanh lên! Mày có nghe tao nói gì không? Mau! Kéo cái của nợ đó đi chỗ khác. Không việc gì mà phải sợ như thế cả.


Lê Hương ôm chặt lấy y:


- Anh Tuấn Anh! Anh làm sao vậy? Làm gì có cái...


Vũ trừng mắt. Đôi con ngươi như muốn trồi cả ra. Y ngắt lời:


- Câm mồm! Hãy giúp tao ngay và cấm hé môi nói với ai những gì mày thấy, không tao sẽ giết mày.


Lê Hương hoảng loạn. Thị chẳng biết phải làm gì. Thị bỏ chạy. Vũ lẩm bẩm:


- Đồ đàn bà bẩn thỉu!


Và y tới. Hùng hục lôi cái xác hất vào bụi hoa găng bên lề bên kia đường. Xong xuôi, y phủi tay và dong xe đi mất, quên rằng Lê Hương, bồ của y đang ở đâu giờ này.


Y vung tay đấm vều mõm Ngô Tuấn khi y thấy hắn lấy tay bóc đề can dán trên mũi xe của y. Náo loạn cả sân tập thể dục thể hình. Cảnh Vinh hét:


- Anh em tương tàn nhau thế sao? Chỉ vì một cái đề can...


Vũ bực tức. Y leo lên xe và bỏ đi trước sự ngơ ngác khó hiểu của Lê Hoàng, Cảnh Vinh, Ngô Tuấn và Hoàng Hoa...


Lê Hương khóc lóc với Ngô Tuấn:


- Anh Tuấn Anh có vấn đề, anh Tuấn ạ! Em chẳng thể yêu y tiếp.


Ngô Tuấn gật đầu.


- Phải! Nó đấm anh vều cả môi lên đây này. Chỉ vì cái đề can che vết cạo sơn xe.


Lê Hương ngã vào tay Ngô Tuấn:


- Sao anh không dạy cho y một bài học. Cái loại người rừng như y, đâu đáng là chiến hữu của anh? Y lại mắc cả chứng bệnh hoang tưởng nữa. Dễ chừng một ngày, y tưởng cái đầu của anh là trái dưa hấu, y dễ bổ ra xem trong đó có cái gì không đấy!


Bang Ngũ Đại Đầu Lâu tan rã. Lũ học trò lớp 10, lớp 11 không còn lo bị xin đểu nữa. Đường phố bớt đi tiếng rú của năm chiếc xe cùng một lúc.


Chiếc xe khốn nạn


Lại nói đến Vũ. Y lang thang một mình trên đường phố Hà Nội. Đã gần một tuần rồi, y đọc báo. Vẫn chưa thấy báo nào nhắc đến bà lão cả. Y càng nơm nớp hơn. Xe đi tốc độ 25km/giờ. Bỗng, y nhận ra, mình lại lọt vào đường cao tốc Thăng Long - Nội Bài. Y muốn quay xe nhưng không được. Tắt máy cũng không xong.


Y lẩm bẩm: "Không thể thế được!"


Chiếc xe bỗng khựng lại. Y kinh hoàng. Xác bà lão lại lăn ra lề đường, nơi có ranh giới phân luồng. Y hoảng loạn. Chiếc xe đổ chổng kềnh. Y mặc. Y lao bổ ra kéo cái xác ném vào trong bụi găng lần nữa. Y vác viên đá tảng cở 30 ký, đặt lên ngực bà lão. Y xoa hai tay vào nhau, chắc mẩm xác bà lão chẳng thể nào lăn ra được nữa.


Y lại lao đi.


Bây giờ thì Vũ hoảng loạn thật sự. Chiếc TZM lại đưa y tới đúng nơi y gây án. Xác bà lão lại vẫn nằm ở lề đường phân luồng. Y giờ không còn biết đến trời đất gì cả. Y dắt xe bỏ chạy. Y chạy như ma đuổi. Y khiến chiếc xe Benz phanh dúi phanh dụi. Gã lái xe thò cái mặt lưỡi cày ra:


- Đồ con lợn! Muốn chết à?


Y mặc. Y leo lên xe. Đạp cần khởi động. Tiếng máy nổ giòn. Cái gì? Ôi chao, có tiếng động lạ lẫn cùng tiếng máy. Vũ thêm ga, tiếng động rõ hơn. Hình ảnh bà lão nằm ở rìa phân luồng. Trong tiếng máy, trời ơi, là tiếng rên rỉ ai oán. Rõ đến độ y cảm nhận được như có chiếc khoan máy xoáy vào tay. Lên tận óc. Buốt quá! Vũ giảm ga. Tiếng ai oán rên rỉ vẫn vang. Y lồng lên. Y ngắt máy. Y chạy vòng quanh xe. Y muốn gào lên nhưng cổ họng cứng ngắt. Y muốn vứt xe. Nhưng trong y còn tình yêu mãnh liệt với chiếc xe của mình. Y đành dắt xe. Chiếc xe cồng kềnh. Y lếch thếch. Khuông mặt rúm ró. Hai bên thái dương nổi gân xanh và giật liên hồi. Y đi. Cắm đầu mà đi. Y không còn nhớ nổi mình đang đi nữa. Rồi mệt. Rồi mỏi. Hai chân của y như bị đôi tay ai đó nắm chặt, giữ rịt lại. Tay y tê cứng. Tim đập loạn xạ. Y gạt chân chống, tay cuống cuồng tìm bao thuốc. Y chăm lửa. Y bập môi vào. Rít đến teo cả đót. Tay y run lên. Đót thuốc nhăn nhúm. Đót thuốc bỏng giãy. Phù hết môi. Bỏng. Rát. Xót. Mặc! Y châm thêm điếu nữa. Hút. Bỗng:


- Hỏng xe à?


Y giật thót mình. Tựa như y bị cầm chân lăn xuống vực vậy. Y sững người. Cánh cổng mở. ÁNh đèn hắt ra. Một người cảnh sát cao lớn án ngữ trước cửa. Y ngước mắt nhìn. Chiếc biển đỏ, chữ vàng. "Trụ sở công an phường...". Y cứng lưỡi. Mặt y sạm lại. Người cảnh sát nói:


- Mang xe vào đây tôi sửa cho. Đêm rồi. Gần đây chẳng còn cửa hàng sửa xe nào đâu.


Y không sao kìm được mình. Y làm như một con rối. Dắt xe vào. Người cảnh sát nói:


- Trước đây, tôi cũng từng làm nghề sửa xe.


Y im lặng. Y muốn nói một điều gì đó nhưng không nói được. Người cảnh sát rót cho y một chén nước. Y cầm. Và hoảng hốt ném chén. Trong chén, vụn trà hình một bà lão. Người cảnh sát bảo.


- Ô không sao, nóng quá phải không?


Y gục gặc đầu. Người cảnh sát gót cho y cốc khác. Y không dám nhìn. Y đưa mắt ra chỗ khác. Mắt y chạm phải chiếc cùm chân bằng sắt dài theo chiếc ghế. Y lạnh thót sống lưng. Bỗng y nghe tiếng xe y nổ máy. Y thấy người cảnh sát đang vặn ga. Y chồm lên. Rồi đổ rũ xuống. Y hổn hển:


- Em xin nhận tội. Tối thứ sáu, ngày 13 vừa qua, em đã gây tai nạn ở địa phận phường này.


Y nói xong. Tiếng xe của y không còn tiếng rên rỉ nào xen vào nữa.


Hôm đó là ngày 20. Vừa chẵn một tuần y gây tai nạn. Hôm sau, ở mục An Ninh trật tự của báo Hà Nội Mới người ta đọc được mấy dòng:


"Vũ Anh Tuấn 20 tuổi lái xe TZM quệt làm bị thương một bà cụ 69 tuổi trên đương cao tốc Thăng Long - Nội Bài. Sau một tuần, y đã ra đầu thú. Bà cụ đã ra viện trước đó 6 ngày, không việc gì cả..."


Hoàng Anh Tú










Game Hay Nhất
Bài viết đề xuất

Cô gái phòng số 6

Cô gái phòng số 6Dãy trọ của chúng tôi là một khu nhà cấp 4 được xâ...

Truyện Ma Audio

21:45 - 28/12/2015

Nụ cười thiên thần

Nụ cười thiên thầnMọi nỗi đau của con người rôi sẽ biến mất nếu chún...

Truyện Ngắn

09:33 - 23/12/2015

Đồng xu nhuốm máu audio

Đồng xu nhuốm máu audioNếu ai đó nói với bạn rằng Truyện Ma không Có Thật...

Truyện Ma Audio

21:53 - 28/12/2015

Không có kem

Không có kem Một người đàn ông đi vào quán cà...

Truyện Cười

23:26 - 26/12/2015

Buồn hơn

Buồn hơn Trong quán rượu, anh thanh niên ...

Truyện Cười

22:22 - 26/12/2015