Ring ring

Anh yêu em, công chúa!


Anh đến từ thế giới cổ tích. Anh đến với em vì "Anh yêu em!"


***


Một chàng trai cao ráo, mặc chiếc áo phông trắng và chiếc quần bò xanh giản dị với khuôn mặt điển trai, đeo một chiếc kính trắng tri thức, tóc chải gọn gàng. Anh đeo một chiếc ba lô, đi vào quán cà phê và cất tiếng gọi người phục vụ bằng một giọng nói ấm áp.


Những người khách trong quán ngay lập tức bị thu hút bởi vẻ điển trai, thanh lịch của anh chàng. Họ xì xào, bàn tán không ngớt. Có lẽ nhận thấy được ánh mắt của mọi người đang dõi về phía mình, anh nhanh nhẹn ngồi xuống ngay một chiếc ghế sát lan can ngoài ban công của quán, hòng né tránh ánh nhìn và sự quan tâm của mọi người.


Anh yêu em, công chúa!


Người phục vụ tiến về phía anh. Đó là một người con trai rất trẻ, có lẽ đi làm thêm bán thời gian ở quán này. Anh phục vụ cất tiếng nói:


- Vẫn như cũ phải không ạ?


- Cảm ơn nhiều nha, anh bạn! – Người khách điển trai nói, không quên đem tặng cho người phục vụ một nụ cười tươi rói với thái độ lịch sự.


Khách trong quán đã dời ánh nhìn của họ ra khỏi người chàng. Anh nhẹ nhàng mở ba lô, lấy ra một cuốn tập, có kẹp rất nhiều giấy vẽ, một hộp bút chì, tẩy và để tất cà chúng lên bàn. Cùng lúc đó, người phục vụ đã đem nước tới cho anh. Một tách cà phê capuchino, mở đầu cho những triền miên sáng tạo.


Anh đỡ lấy cốc cà phê từ tay người phục vụ, nở nụ cười thân thiện và nói "Cảm ơn!". Nhấp một ngụm nhỏ, vị thơm ngọt từ từ tràn vào đầu lưỡi, khoan khoái, anh ngả người ra sau. Rồi, cầm chiếc bút chì, anh viết lên giấy: "Ngày đầu tiên của chúng mình, thế đấy em nhỉ...?"


Một tiếng đồng hồ sau, quán vẫn nhộn nhịp khách ra vào, chỉ có điều không ai chú ý đến một anh chàng đã đến quán từ sớm, bên tách capuchino vẫn miệt mài với cây bút chì và trang giấy vẽ. Bây giờ, trên giấy đã hiện lên hình ảnh một người con gái với dáng vẻ lúng túng, vội vàng, đang cúi đầu trước một anh chàng cao lớn. Mái tóc cô rối bù bởi một sự hấp tấp nào đó, cái đầu cúi rạp xuống đầy xấu hổ, hai tay buông thõng. Anh chàng vẫn kiêu ngạo đứng yên. Bức tranh chỉ có thế, hay câu chuyện vừa mới chỉ bắt đầu?


Ngày đầu tiên của chúng mình, thế đấy em nhỉ...


***


Còn hơn mười phút nữa là hết giờ học, Dương thấy bồn chồn quá. Hôm nay là ngày đầu tiên họp đội sinh viên kể từ khi nó trúng tuyển vào đội. Nói là "trúng tuyển" hình như long trọng quá! Nhưng với Dương thì đúng là vậy.


Từ khi đi học cho tới giờ, Dương rất ít khi tham gia các hoạt động tập thể, vì cô luôn thấy ngại và xấu hổ trước mọi người. Thế mà lần này cô quyết tâm đăng kí buổi phỏng vần vào hội sinh viên trường. Một chị đã tham gia trong hội được hơn 2 năm – người phỏng vần Dương có hỏi: "Điều gì khiến em quyết định tham gia vào các hoạt động của Hội?" – "Dạ, vì em muốn biết mình làm được những gì và... có thể làm được những gì. Đó là hai chuyện khác nhau phải không chị?"


Vậy đấy, thế là người phỏng vấn đã đồng ý cho Dương vào hội. Hôm nay, hội sinh viên trường sẽ có buổi họp đầu tiên với "Đội máu" (Đội hiến máu lưu động), Dương thấy háo hức lạ thường, tất nhiên với một chút lo lắng và hơi bồn chồn.


Reng... Reng... Reng...


Tiếng chuông ngân dài, giờ học kết thúc, từ các giảng đường, sinh viên ồ ra đông đúc cùng với tiếng nói chuyện lao xao, huyên náo. Ngọc kéo Dương chạy thật nhanh xuống phòng thông tin trường:


- Nhanh lên bà già, sắp đến giờ họp rồi. Đến muộn là bị phê bình đấy.


- Đừng kéo mà... - Dương vội vã. Bỗng trước mắt cô hoa lên, trong tích tắc cô không nhìn thấy gì cả, tập sách trong tay cô rơi xuống sàn, chiếc túi đeo chéo trở nên xộc xệch trên vai.


- Ơ... - Tiếng Ngọc giật mình hốt hoảng.


Dương ngẩng đầu lên. Đứng trước mặt cô là một chàng trai có dáng người cao và đẹp, đeo ba lô, mắt đeo kính trắng, khuôn mặt rất đỗi ngạc nhiên và có phần khó chịu thì phải.


Ngay lập tức, Dương cúi gằm mặt, run run, hai tay buông thõng xuống không động đậy, miệng cô lắp bắp những tiếng gì nghe không rõ nữa. Vài giây sau, Ngọc lại kéo tay cô, lay người cô. Dương lúc này mới giật mình, chợt nhận thấy có bao nhiêu con mắt đang đổ dồn về phía mình, còn anh chàng kia đã bỏ đi rồi. Cô cúi xuống nhặt lại tập sách và chạy vụt đi cùng với Ngọc.


Nếu Dương kịp quay lại, chắc hẳn cô đã nhìn thấy anh chàng đẹp trai vừa rồi cô đụng phải đang nhìn cô chăm chú và nở nụ cười.


Anh yêu em, công chúa!


***


Buổi họp Hội sinh viên trường bắt đầu với anh Phó chủ tịch Hội, một vài anh chị là người đã tham gia trong hội được một thời gian, còn lại hầu hết là thành viên mới. Dương và mọi người được nghe phổ biến về lịch sử Hội sinh viên trường, cùng với mọi người triển khai các hoạt động sắp tới.


Nửa tiếng sau, một nhóm người bước vào phòng họp. Dương để ý đi đầu nhóm người có hai chị gái rất xinh xắn, dáng người nhỏ và nhanh nhẹn, theo sau là một vài chị nữa hai tay lỉnh kỉnh bao nhiêu đồ đạc, nào là băng rôn, khẩu hiệu, biểu tượng... Sau cùng, một người nữa trong nhóm nhẹ nhàng, rất khẽ bước vào phòng. Dương ngẩn người, đôi mắt cô dán chặt vào người ấy. Chiếc kính trắng, cái ba lô sau lưng, quần bò, áo phông xanh, người cao và đẹp...


- Này, hắn ta là người bà vừa đâm vào đấy. Không ngờ lại là người của "Hội máu."


Tiếng Ngọc ngay sát bên tai làm Dương giật mình, nhưng hai mắt vẫn chưa rời khỏi người anh chàng mới đến. Hình ảnh người con trai ấy vô tình hay cố ý đã in chặt vào trong đôi mắt Dương, tim cô đập nhanh hơn, run run, cô thấy mình lạ lùng quá!


Suốt cả buổi họp, Dương cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, trong đầu miên man những suy nghĩ mông lung, vô định. Cô muốn sau khi kết thúc cuộc họp sẽ quay lại xin lỗi anh chàng đó cho thật lịch sự.


Nhưng Dương không thể làm được điều mà cô đang băn khoăn, không phải vì cô không đủ can đảm, mà vì Dương không có cơ hội. Anh chàng đẹp trai mà cô chưa biết tên ấy đang được một trong hai chị gái rất xinh trong nhóm khoác tay và bước ra cửa phòng, vừa đi vừa cười nói vui vẻ. "Thế đấy!" – Dương thầm nhủ, trong lòng ánh lên một nỗi buồn và một chút thất vọng.


***


"Love capuchino"


Mưa.


Lặng rơi từng giọt.


Ướt át.


Trong quán cà phê, người ta nhìn thấy hai cô gái trẻ ngồi khuất một góc trong quán, e ngại nhìn trời mưa. Người phục vụ vui vẻ đến bên hai cô.


- Capuchino của bà nè Dương. Suốt ngày cái thứ nước đầy bọt này, bà không chán sao?


- Vớ vẩn, sao lại nói là "thứ nước đầy bọt". Đây là loại cà phê ngọt ngào nhất đấy.


- Thôi đi bà già. Lại bắt đầu huyên thuyên mơ mộng đấy. Sao, bà còn gặp chàng hoàng tử nào trong mơ nữa không? – Ngọc cười khoái chí, cô tiếp lời: "Ngẩn ngơ đến thế là cùng, Dương ạ!"


- Không còn mơ đến hoàng tử nữa, nhưng có nghĩ đến một người, không biết có phải hoàng tử hay là oan gia nữa. Bà còn nhớ đến cái lão mà tôi đâm vào bữa nọ không?


- Sao, hoàng tử đấy hả?


- Vớ vẩn, mà cũng không biết nữa. Hình như anh ấy có người yêu rồi, tôi thấy thân mật với chị Hạnh trong "Đội máu" lắm. – Dương buông một tiếng thở dài. Nhấp một ngụm capuchino, cô lại đưa mắt hướng ra phía ngoài cửa sổ.


- Có phải cái chị nhanh nhẹn, nói chuyện thân thiện vui vẻ mà Đội mình khen xinh đó không? Ôi, tôi thích đôi mắt chị ấy, cả cái miệng nhỏ nữa. Sao chị ấy lại có đôi môi xinh thế cơ chứ. Chị ấy là người yêu của "lão oan gia" à? Thế cũng phải. Lão ta đẹp trai quá mà... – Ngọc liến thoắng, phút chốc quên mất cô bạn ngồi kế bên mặt buồn rười rượi.


- Ngớt mưa rồi, về đi.


Người ta thấy hai cô gái ban nãy đã đứng dậy và đi nhanh ra khỏi quán. Nhưng hai cô gái vô tư ấy lại không biết rằng, nơi lan can ngoài ban công của quán cà phê nhỏ, một ánh mắt đã dõi theo, quan sát chăm chú hai người con gái ấy ngay từ lúc họ đặt chân vào căn phòng nhỏ. Người ta vẫn thấy anh chàng điển trai quen thuộc mải mê với cây bút chì, và trên giấy vẽ đã hiện lên một tác phẩm mới: "Love capuchino" – với hình ảnh một người con gái mái tóc buông thẳng ngang lưng nữ tính, tay phải nâng ly cà phê lên gần miệng, ánh mắt đang tìm khung cửa sổ và nhìn xa xăm vào miền không gian bên ngoài mưa đang nhỏ giọt...


 

Anh yêu em, công chúa!


***


Sân trường dày đặc người. Một chiếc ô tô đỗ gần khu nhà I của trường Đại học, trên có treo băng rôn: "Đội hiến máu lưu động". Khắp sân đâu đâu cũng thấy bàn đăng kí hiến máu, có một vài sinh viên tình nguyện ngồi tư vấn, phía trước bàn có biểu tượng giọt máu.


Dương đang nhiệt tình, vui vẻ tư vấn cho các bạn sinh viên muốn tham gia hiến máu, xa xa thấy bóng Ngọc hớt hơ hớt hải chạy về phía cô, mồ hôi ướt đầm.


- Nhanh lên bà già, trong phòng hiến máu thiếu người, bà vào đi. Mấy tên đội mình đi trợ giúp ở khu vực khác rồi. Nhanh lên!


Rồi chưa để Dương kịp lên tiếng, Ngọc kéo cô chạy như bay. Tới phòng hiến máu, Dương thấy mình run run. Bao nhiêu người, người nằm, người đứng, người ngồi, nhấp nhô.


- Nhanh lên em. – Chị Hạnh trong "đội máu" gọi vẫy Dương lại. – Em chăm sóc bạn nhé, bạn ấy sắp hiến máu rồi. Đứng và an ủi bạn, như những gì đã phổ biến.


Nói rồi chị Hạnh bước đi nhanh ra ngoài, sang khu vực khác. Dương bần thần đứng bên cạnh một bạn sinh viên đang nằm đợi. Cô thấy run run. Dương nhìn quanh phòng. Một vài bạn đang hiến máu, những túi máu treo bên cạnh giường nằm; một vài đã hiến máu xong đang đứng ngoài cửa. Dương lắng nghe những tiếng nói xôn xao: "Hiến một chai C2 máu", "Có đau không?", "Buốt lắm!"...."Một chai C2 ư?" – Dương nghĩ thầm.


Mặc dù trước khi tham gia chương trình đã được các anh chị phổ biến về các kiến thức liên quan đến máu, quy trình hiến máu và công tác hoạt động, kiểm tra và giúp đỡ các bạn hiến máu nhưng giờ đầu óc Dương thấy mông lung hết cả. Cô ước mình không phải đứng ở đây, mình phải ngồi ở bàn tư vấn mới đúng. Một cảm giác sợ hãi từ từ lấn át, lạnh cả sống lưng. Trong cô thoáng vang lên những tiếng hét, tiếng rên la, mùi thuốc sát trùng bệnh viện thoang thoảng đâu đây. Dương nằm chặt hai tay mình và cố gắng đứng yên.


"Con ơi!" – tiếng mẹ Dương hét lên bên ngoài phòng phẫu thuật. Mắt Dương lờ đờ, ngao ngán nhìn xung quanh vừa mệt mỏi, vừa thấy sợ hãi. Cả người cô tê liệt, không cử động được, cô thấy mình như đang mê man vào cõi nào đó. Lúc đó Dương còn quá nhỏ để nhận ra việc gì đang xảy ra quanh mình, cô chỉ nhớ rõ nhất mùi thuốc sát trùng nồng nặc lúc ấy, với rất nhiều người mặc áo xanh xanh ni – lông như áo mưa và đeo khẩu trang mà cô chả biết là ai, thoáng nhìn thấy những túi màu đỏ treo bên trên đầu... Và Dương lịm đi, cho đến khi tỉnh lại thì mẹ đã ở bên cô rồi, ấm áp và dịu dàng, mặc dù ngực còn thấy đau.


Lớn lên, cô chỉ biết rằng mình đã từng trải qua một cuộc phẫu thuật, và giờ cô sống mạnh khỏe. Mẹ cũng tránh cho cô không đến viện, không phải ngừi mùi thuốc sát trùng, mặc dù thỉnh thoảng vẫn đi kiểm tra sức khỏe định kì nhưng đó là những cuộc kiểm tra đơn giản và nhanh chóng. Đôi khi, Dương thấy trong mơ những cảnh tượng mà cô đã từng trải qua trong phòng phẫu thuật với nhiều người đeo khẩu trang, và cô thấy máu. Dương sợ hãi khi phải nhớ lại. Nhưng đó với cô là những kí ức chắp vá, mông lung, không rõ ràng... Cô vẫn đang vui vẻ, cố gắng sống thật mạnh khỏe, thật hạnh phúc, và tất nhiên hàng đêm vẫn mơ về những chàng hoàng tử mà cô thầm yêu trong những cuốn tiểu thuyết tình yêu, vẫn đến quán "Love Capuchino" để tìm một tách cà phê ngọt ngào nhiều bọt. Và Dương mỉm cười.


- Có đau không chị?- Một giọng nói cất lên làm Dương giật mình.


Dương nhìn xuống bắt gặp một ánh mắt thoáng chút sợ sệt của một cô gái đang nằm chờ hiến máu.


- Ừ, không sao đâu em ạ! – Dương nói mà hai tay cô nắm chặt vào nhau run run.


Cô y tá đến bên hai người, chuẩn bị các dụng cụ cần thiết. Cô nhẹ nhàng đưa mũi tiêm vào tay cô bạn sinh viên, máu từ từ được hút ra. Dương giật mình la lên, khiến cô bạn sinh viên bên cạnh cũng giật mình mà bất an theo Dương. Mùi thuốc sát trùng đâu đó lại xộc lên, máu... Dương chạy vội ra ngoài khiến mọi người trong phòng ngơ ngác, cô bạn sinh viên thì sợ hãi đến ngất lịm đi. Mọi người xôn xao, lo lắng.


Anh yêu em, công chúa!


 


Buổi chiều, sau khi kết thúc hiến máu đợt 1, cả đội tập trung lại kiểm điểm buổi làm việc đầu tiên. Chị Hạnh đứng dậy, gay gắt phê bình Dương:


- Thật thất vọng! Những nội quy trong công tác hiến máu và giúp đỡ người hiến máu chả phải em đã được phổ biến rất rõ sao? Em có biết hôm nay chỉ vì em mà cả phòng hiến máu xôn xao, người thì ngất, người thì lo lắng, mọi thứ lộn xộn hết cả lên.


Đây là lần đầu, nhưng em nên hiểu tâm lý có ảnh hưởng như thế nào tới người hiến máu. Có phải hiến 1, 2 giọt máu đâu. Với những bạn hiến máu lần đầu tiên như vậy, đáng ra em phải là người can đảm ơn các bạn ấy chứ. Chị không thể để em ở lại đội vì sự thiếu can đảm của em. Ngày mai em không cần đến làm việc nữa.


Dương lặng yên không nói, cho đến khi mọi người ra về hết. Ngọc từ từ đến bên cô:


- Tôi xin lỗi, lẽ ra tôi không nên đưa bà vào đó khi thiếu người.


- Không sao mà... Lỗi của tôi mà... - Dương nghẹn ngào, cố đùa cợt. – Mai bà già phải đi một mình, vất vả lắm đó!


- Bà già... về thôi, tôi chả quan tâm vất vả hay không. Bà đừng buồn. Chị ấy mằng cũng hơi nặng lời.


- Không đâu. Chị ấy nói đúng. Tôi không can đảm. Bà về trước đi.


- Có muốn qua "Love Capuchino" không? – Ngọc nhìn Dương buồn bã.


- Không, bà về đi. Tôi muốn một mình.


Ngọc đi khỏi, lúc này Dương mới thấy an tâm để khóc thật lớn. Cô nấc lên. Nước mắt giàn giụa. Dương chả nghĩ được gì. Chỉ thấy sao buồn đến thế! "Hoàng tử của em, anh có thấy không? Thất vọng lắm phải không anh?" Dương vẫn hay gọi những chàng hoàng tử trong mơ của cô mỗi khi cô buồn, nhưng không hiểu sao, trong đầu cô lúc này lại thoáng hiện lên hình ảnh rất đỗi thân quen của người con trai đẹp đẽ, đeo ba-lô, kính trắng...


- Thật ngốc!


Dương ngước mắt lên nhìn. Trước mắt cô nhòe đi hình ảnh một anh chàng cao lớn, đẹp trai, khoác ba-lô lệch về một bên vai, kính trắng đang nhìn vào mình. Dương thấy mình đang mơ hay sao ấy, cô vẫn khóc, ngày một lớn, mọi thứ không đâu cứ choáng ngợp lấy tâm hồn cô. Lung tung. Vô định. Đến cái anh chàng đó trong mơ cũng nói cô: "Thật ngốc!"


Người ta thấy có một người con trai lặng yên ngồi xuống bên cạnh một cô gái đang khóc nức nở hệt như một con mèo xấu xí. Chàng trai vẫn ngồi yên, còn cô gái vẫn khóc. Hình như cô gái không biết chàng trai đó đang bên cạnh. Cô vẫn cứ khóc. 6 giờ chiều ở sân trường Đại học, trời đã buông cái rèm đen phủ kín mít cả một vùng. Trong một góc khuất, nơi ghế đá của khu nhà A trường Đại học, cô gái vẫn khóc, không biết sẽ khóc đến bao giờ nữa. Chàng trai vẫn ngồi yên, yên lặng như một cái bóng.


Dương lau nước mắt. Đến lúc này cô mới cảm nhận thấy có một hơi thở nhẹ nhàng ngay bên cạnh, hơi thở ấy có lẽ lúc cô đang mải mê khóc đã hòa chung vào với hơi thở của cô mà cô đã không nhận ra. Dương quay ra tìm kiếm hơi thở ấy. Vẫn lặng yên như một cái bóng, hoàng tử đã từng xuất hiện trong mơ của cô đã xuất hiện và đang ở ngay bên cạnh cô.


Dương giật mình đứng dậy. Không nói gì, một bàn tay kéo cô ngồi xuống. Dương im lặng nhìn theo ánh mắt người con trai đang bên mình lúc này. Không khóc, không nói, nhưng trái tim thì đang thổn thức. Bàn tay cô vẫn nằm yên trong một bàn tay ai đó ấm áp.


Dương thấy tim mình bớt hiu quạnh, bớt cô đơn, bớt buồn. Có phải là do cô đã khóc thật nhiều? Hay một trái tim cũng ấm áp như một chút nắng vàng mong manh cuối thu cũng đang thổn thức như trái tim Dương. Dương thường thấy sự im lặng hay gắn liền với nỗi cô đơn và sợ hãi, nhưng sao bây giờ, với cô, im lặng lại ấm áp, lại thân thương đến thế.


Lòng Dương thấy nhẹ nhàng, bàn tay ai kia vẫn nắm chặt lấy tay Dương. Người ta vẫn thấy hai bóng người trên ghế đá, lặng yên trong từng hơi thở. Và tối đó, không có một tác phẩm nào được vẽ thêm trên giấy. Phải chăng chàng họa sĩ lãng du thích capuchino đã bỏ cuộc rồi sao?


Anh yêu em, công chúa!


Dương quyết định đi kiểm tra và tham gia hiến máu. Sau cái nắm tay thật chặt và đầy bất ngờ, cô biết "hoàng tử trong mơ" của cô muốn cô mạnh mẽ hơn. Cô không biết anh ấy đến với cô vì lý do gì, ngồi bên cô và nắm tay cô. Nhưng Dương vẫn thầm mơ mộng, vẫn thầm tưởng tượng, vì cô đoán "anh chàng oan gia" đã từng đâm vào cô bữa nọ đã có người yêu rồi. Chỉ là biến anh ấy thành hoàng tử và đặt vào trong những giấc mơ ngọt ngào mỗi đêm.


Dương vào phòng hiến máu, Ngọc bên cô, đặt bàn tay lên vai cô, vỗ vỗ nhẹ cho cô yên tâm. Dương thấy máu mình đi theo mũi kim tiêm và chảy vào túi. Sợ hãi, cô nắm chặt tay Ngọc, cô nhìn ra hướng khác.


Dương bắt gặp ánh mắt của "hoàng tử" đang nhìn cô, không phải, có thể là đang nhìn ai đó. Dương đảo mắt nhìn quanh trong phòng. "À, chị Hạnh. Chị ấy đang trong phòng. Thảo nào, anh ấy lại nhìn vào đây. Mình ngốc thật!" – Dương bật cười, khiến Ngọc ngạc nhiên và khẽ lay người cô. Dương đâu biết rằng, chàng "hoàng tử" vẫn chưa thôi nhìn vào trong phòng, mỉm cười hạnh phúc. Rồi quay ra, bước đi, miệng khẽ nhủ: "Em giỏi lắm, Dương ạ!"


Đợt hiến máu kéo dài gần một tháng ở nhiều khu vực đã kết thúc. Đội sinh viên trường bước vào những kế hoạch mới. Vài ngày nữa là lễ đón đoàn sinh viên và giáo viên người nước ngoài tới thăm trường theo chương trình đào tạo liên kết. Dương và mọi người chuẩn bị lễ đón tiếp với băng rôn tiếng anh, thảm đỏ, ban tiếp tân...


Dương tình nguyện tham gia trong đội đón tiếp mặc áo dài trắng và phục vụ ăn uống cho các vị đại biểu trong cuộc họp. Mọi người trong hội lao xao và vui vẻ. Dương cười quay sang phía Ngọc, thấy cô đang toe toét với cả đội:


- Này, bà già, mặc áo dài phải đi guốc nhỉ?


- Ừ, đúng đó. Chả lẽ mặc áo dài lại đi giày ba ta à? Chả khác gì ăn cháo uống bia. – Ngọc cười phá lên khiến Dương thấy ngại ngùng quá.


- Bà có đôi nào cao cao không? Tôi chợt nhớ ra là mình toàn đi giày búp bê thôi.


- Ừ, đó. Lát qua nhà tôi đi. Tôi chọn cho mấy đôi, tiện thể đi thuê áo dài luôn.


Ngày đón đại biểu cũng tới. Dương tới trường sớm hơn mọi khi. Cô tươi tắn trong tà áo dài, mái tóc đen buông xõa, trang điểm nhẹ nhàng. Má cô phớt hồng ánh lên niềm hân hoan trong trẻo dưới những tia nắng vàng ươm buổi sớm mai. Cô đoan trang, thanh lịch và nhẹ nhàng. Dương thỉnh thoảng lại ngắm mình trong chiếc gương nhỏ. Chưa bao giờ cô thấy mình đẹp thế! Đêm qua cô lại mơ thấy hoàng tử của mình, chàng đã đến bên cô, nhẹ như làn gió...Khi tỉnh dậy, Dương vẫn thấy tim mình xao động một niềm xúc cảm, một chút nhớ nhung mơ hồ về người con trai mà cô từng nghĩ là đã thuộc về một người khác và cô chỉ có thể gặp anh trong mơ.


Dương không xinh, bình thường như bao người con gái có một chút nhan sắc khác. Cô không cao, nhưng nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, đôi chút rụt rè. Cô không trắng nhưng cô thấy mình khỏe mạnh. Cô yêu nhất đôi mắt mình, đôi mắt mà mẹ cô thường bảo nó là cả thế giới mơ mộng của cô. Nhìn vào đôi mắt ấy người ta thấy được sự ngây thơ, trong trẻo, lãng du.


Dương biết mình không phải là một công chúa xinh đẹp, cô đã từng có những năm tháng đi học luôn cảm thấy tự ti với các bạn, và cô chìm ngập trong những câu chuyện cổ tích về hoàng tử và công chúa. Đó là những ngày bé, khi cô vào cấp 3, Dương đọc nhiều tiểu thuyết tình yêu mộng mơ, khóc một mình và luôn mơ đến hoàng tử. Khi Dương nói cô gặp hoàng tử trong mơ, mẹ đã đưa Dương đến bác sĩ tâm lý. Nhưng bác sĩ nói Dương hoàn toàn khỏe mạnh, chỉ là tính cách hình thành nên con người cô. Mẹ cũng để cô tự do trong cái thế giới riêng của mình. Và Dương thấy hạnh phúc.


Đại học mở cho cô gái nhỏ một cánh của mới khi cô gặp Ngọc, cô bạn vui vẻ, tốt bụng luôn dành nhiều thời gian đưa cô đi chơi, tham gia cac hoạt động ngoại khóa. Dương đã xếp các cuốn tiểu thuyết yêu thích c







Game Hay Nhất
Bài viết đề xuất

Ra điều kiện cho bệnh nhân

Ra điều kiện cho bệnh nhân Sau khi khám cho một nữ bệnh nhâ...

Truyện Cười

22:05 - 26/12/2015

Vợ tôi ốm nghén

Vợ tôi ốm nghénĐừng có thái quá để đến lúc nghén nó là anh không ...

Truyện Ngắn

04:19 - 23/12/2015

Con nít có thể có thai không

Con nít có thể có thai không Khi Vova đi học trường mầm non, ...

Truyện Cười

18:58 - 26/12/2015

Thưởng cho nếu rớt

Thưởng cho nếu rớt Hai thí sinh ngồi trước cổng trư...

Truyện Cười

21:38 - 26/12/2015

Bao la giữa phố

Bao la giữa phốEm hãy nhớ rằng, nhu cầu của con người không bao g...

Truyện Ngắn

01:52 - 23/12/2015